• Tìm kiếm

  • Tôi đứng đánh bài ăn xu trên mỏm núi cao

    Tôi đứng đánh bài ăn xu  trên mỏm núi cao, phóng tầm mắt ra phía xa, rồi gần lại, rồi cúi xuối, rồi ngẩng lên, rồi nghe, rồi hít căng lồng ngực, rồi thở dài một hơi không phải vì mệt mỏi. Núi lồng núi đậm nhạt. Nước trong xanh mỏm đá nhấp nhô. Én liệng trên đầu. Biển rì rào sóng vỗ. Không khí trong lành. Và lòng thanh thản nhẹ nhõm.
    anh-lan-37-70

    Cái thứ biển rộng núi cao đó khiến cho con người trở nên thật nhỏ, thật thấp. Tự nhiên những vấn đề của con người cũng trở nên thật bé, thật vụn. Đến với biển ta không thể mang cái tâm nhỏ mọn để thở than được, đến với núi ta không thể mang cái lòng nặng trĩu mà buồn phiền nổi. Ta phải thả thật lỏng ra. Mỗi bước chân trần trên cát tựa như những thứ vấn đề lặt vặt một kẻ thành thị mang ra nói với biển khơi. Sóng dạt vào, cuốn đi, cứ thế mà tự nhiên biến mất. Ta  đánh bài đổi thưởng 69 và phải tĩnh lặng vô cùng. Lá sột soạt bên vai, cỏ lạo rạo dưới dép, cứ đi lại rũ thêm một chút muộn phiền khác nào tâm sự với núi. Núi nhận, ôm vào, rồi cũng cứ thế mà tự lặn mất.

    Tôi đứng đánh bài ăn xu  trên mỏm núi cao

    Người có tài đến đâu, hay dốt đến đâu, hay giàu đến đâu, hay nghèo đến đâu, hay tốt đến đâu, hay tệ đến đâu, hay đẹp đến đâu, hay xấu đến đâu… trước mẹ thiên nhiên, đều chẳng là gì cả. Chúng ta còn chẳng được như Tôn Ngộ Không đánh bài đếm lá rồi  vẫy vùng trong bàn tay Phật Tổ, đó là còn vẫy vùng được. Chúng ta chỉ biết ngẩn ngơ, chấp nhận và tận hưởng, để mẹ thiên nhiên gột rửa cái tâm hồn đầy bụi, xăng, khói, tiền, tình, nhà, đất, yêu, ghét… bằng một cơn sóng nhè nhẹ mát lạnh, bằng một con gió rì rào thì thầm tiếng núi, bằng cái thứ hùng vĩ bày ra trước mắt như nói rằng chúng ta còn không trường tồn bằng cát bụi.

    anh-lan-37-69

    Tôi ngẩn ngơ. Rồi đột nhiên cay xè hai mắt. Chợt thấy tâm hồn nhẹ nhàng đến lạ. Chợt thấy muốn bỏ đi tất cả. Tất cả. Để đắm chìm trong cái không khí không có con người kia. Không, không phải kia. Ngay trước mắt chứ đâu. Nhỏ bé, thật là lợi hại. Vì nhỏ bé nhìn thứ hùng vĩ mới thấy ngỡ ngàng vui sướng, mới thấy choáng ngợp để mà trở về với cái thuở thơ ngây. Để ồ lên… như lần đầu thấy biển.Tôi đánh bài đổi thẻ cào trên điện thoại và nhận thấy rằng mình đã yêu biển hơn, yêu con người, yêu phong cảnh ở đây.Thế mới biết được người dân biển phóng khoáng ,chịu khó đến nhường nào.Tôi chắc chắn sẽ quay lại nơi đây!

    Leave a Reply